*Tặng Thiên Nguyễn, những ngày ở trại sáng tác Đà Lạt
Hoa đào trên phố núi
Chợt bừng nở cuối đông
Có hẹn người năm cũ
Về trong nỗi chờ mong?
Vừa
bước vào sân nhà, chưa kịp chào, mẹ tôi ngồi trước hàng ba đang khóc.
Cứ ngỡ nghe tôi về sau những năm dài xa cách, mừng quá rồi khóc. Ai
ngờ ! Những giọt nước mắt ấy đang lẫn lộn cái nhớ nhung và sự khổ ải
chồng chất bao năm.
Có thể xem cụm từ này như một câu thường niệm, bởi trong quá trình vận
hành cuộc sống có quá nhiều sự đợi trông mong mỏi. Hoặc những chuyển
dịch bất chừng của mọi cảnh huống. Có những còn có những mất, có những
hồng tươi có những xạm đen, dù muốn dù không, sự vận hành cuộc sống vẫn
luôn có những điều ngoài chủ định kiểm soát của con người.
Có
một nhà thơ cũng có chút danh trên thi văn đàn. Khi tranh cải chữ nghĩa
với nhà thơ Thái Quốc Mưu đã mở đề bài viết của mình như sau: